0
3
100
1
風(fēng)清吹入夢(mèng), 露吻夜來(lái)香。 根無(wú)所安處, 葉斷光潤(rùn)心。 污水土簇長(zhǎng), 凈木藤密生。 破曉芳色照, 還君一枝花。
寒夜 淚難透夜過(guò), 思人苦見(jiàn)人。 夢(mèng)醒孤枕處, 青燈影伴人。
流生 殘紅染草沒(méi),澌水濕葉沉。 落木悲秋客,孤魂思鄉(xiāng)暖。